Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

XUÂN TRONG TRUYỆN KIỀU

Trong Truyện Kiều, mùa xuân không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên mà còn là hình ảnh của tuổi trẻ và kiếp người. Chỉ vài nét chấm phá: “Cỏ non xanh tận chân trời, Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.” Nguyễn Du mở ra một mùa xuân tinh khôi, gắn với xuân thì và vẻ đẹp của Thúy Kiều. Nhưng xuân ấy trôi rất nhanh: “Ngày xuân con én đưa thoi” - thời gian lặng lẽ cuốn đi hạnh phúc mong manh. Cảnh xuân càng đẹp, thân phận con người càng xót xa. Xuân ngoài trời còn đó, mà xuân trong đời người đã sớm phai tàn. Cảm thức ấy rất gần với lời Phật dạy về vô thường: “Các pháp hữu vi là vô thường, có sinh thì có diệt.” (Kinh Pháp Cú). Và như lời nhắc tỉnh thức: “Mọi pháp như mộng, như huyễn, như bọt nước.” (Kinh Kim Cang). Xuân trong Truyện Kiều vì thế vừa đẹp vừa buồn - đẹp bằng tài năng của Nguyễn Du, buồn bằng cái nhìn thấu suốt về kiếp người mong manh giữa dòng đời biến đổi. 
Ảnh và bài: Hoàng Lạc 
Ảnh: Xuân 2025 tại Đập Đá Dựng.

Không có nhận xét nào: