Từ cái nhỏ của hình thức đến cái lớn của tâm thức.
Tác giả: Hoàng Lạc
-0-
Lời Nói Đầu
Có một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng lại chạm đến một vấn đề rất sâu của dân tộc: Việt Nam có thực sự “nhỏ” không? Nhỏ về diện tích? Có thể. Nhỏ về dân số? So với những quốc gia hàng đầu thế giới, có thể. Nhỏ về quy mô kinh tế, những thành phố, những công trình, những đại học, những trung tâm khoa học và công nghệ? Trong nhiều phương diện, chúng ta vẫn còn phải phấn đấu rất nhiều. Nhưng nếu lấy những tiêu chuẩn ấy để đo toàn bộ tầm vóc của một dân tộc thì liệu có công bằng?
Một dân tộc không chỉ được đo bằng diện tích lãnh thổ, tổng sản phẩm quốc nội, chiều cao của những tòa nhà hay độ dài của những đại lộ. Một dân tộc còn được đo bằng chiều sâu tâm thức, sức sáng tạo văn hóa, khả năng chịu đựng nghịch cảnh, đạo lý sống, cách nhìn về con người và khả năng tạo ra ý nghĩa cho sự tồn tại.
Có những quốc gia rất lớn về lãnh thổ nhưng chưa chắc lớn về văn hóa. Có những dân tộc không lớn về hình thức nhưng lại để lại cho nhân loại những tư tưởng có sức sống hàng nghìn năm. Vì thế, vấn đề quan trọng không phải là: Việt Nam lớn hay nhỏ? Mà là: Ta đang dùng thước đo nào để đo cái lớn của Việt Nam?
Đây chính là điểm khởi đầu để suy nghĩ về Minh triết Việt.









