Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

VỀ ĐÂY NGHE EM

Chúng ta ngăn ngừa sự giả dối không chỉ ở hành động mà cả trong suy nghĩ và lời nói. Phật cấm vọng ngữ vì vọng ngữ là mình biết điều đó không thật nhưng vẫn nói. Chuyện Phật dạy La Hầu La khi còn nhỏ đã nói dối với mọi người: khi thì nói Phật đi vắng, khi thì nói Phật đang ở tịnh xá mà cả hai trường hợp trên không phải như vậy. Biết được chuyện ấy, Đức Phật tìm cơ hội dạy La Hầu La. Kinh thuật lại như sau:

"Một hôm, Đức Phật đi khất thực mang bát về, bảo La Hầu La mang nước đến cho Ngài rửa chân, Ngài hỏi La Hầu La rằng: "nước này có thể dùng nấu trà, nấu cơm được không?"

La Hầu La đáp rằng: "Kính bạch Thế Tôn! Không được, vì pha trà, nấu cơm phải dùng nước trong sạch mới được".

Đức Phật dạy: "Đúng thế! Ông cũng như vậy. Ông thường nói lời giả dối với người, như nước đã rửa chân dơ bẩn không thể dùng pha trà, nấu cơm. Ông thường nói dối không thể tu đạo vô lậu".

Phật dạy như vậy, rồi lại bảo La Hầu La đổ nước và đem bồn úp lại chỗ cũ. La Hầu La vâng lời, Phật lại bảo La Hầu La đem nước đổ lên bồn, nước chỉ lưu lại một chút ít trên đáy bồn.

Phật biết rõ như cố ý hỏi rằng: Nước đổ vào bồn sao lại không có?

La Hầu La bạch: "Kính bạch Thế Tôn! Nước không còn trong bồn vì bồn đã úp lại cất". Bây giờ Phật mới nghiêm khắc quở trách rằng: "Ông là người không có tâm hổ thẹn, do tội vọng ngữ che lấp tâm tánh như nước không chảy vào bồn, ông không thấm đạo cũng như thế".

La Hầu La được sự giáo huấn của Phật, biết vọng ngữ là điều quyết không được làm. Từ đấy về sau không bao giờ nói một lời vọng ngữ."

(Theo: MƯỜI VỊ ĐỆ TỬ LỚN CỦA PHẬT Nguyên tác Hán Văn: Tinh Vân Pháp Sư - Việt dịch: Cư Sĩ Hạnh Cơ và biên soạn phần Phụ Lục - Hiệu đính: Nữ Cư Sĩ Tịnh Kiên
Chùa Liên Hoa, Hội Cư Sĩ Phật Giáo Orange County xuất bản 2005)

Ngày nay sự giả dối đang diễn ra khắp trên bình diện quốc gia và quốc tế. Dễ thấy nhất là trên thị trường, hàng giả tràn lan bất chấp tính mạng người tiêu dùng. Trong giáo dục, bệnh thành tích, chạy bằng, chạy điểm... là "chuyện thường ngày ở huyện". Người ta không cảm thấy xấu hổ hay "dị ứng" với chuyện ấy mà báo chí cho là "vô cảm". Nếu kéo dài tình trạng này thì ai cũng biết hậu quả vô cùng nguy hiểm tất yếu sẽ xảy ra trong tương lai.

Chúng ta hãy cùng mơ ước một lần trở về với suy tư chân thật, mộc mạc như lời bài hát "Về đây nghe em" của nhạc sĩ Trần Quang Lộc:


"Về đây nghe em, về đây nghe em. Về đây cùng hát trên sông nước này. Chở lòng người trở về quê hương. Chở hồn người vào lòng suối mát. Chở thật thà vào lòng dối trá. Và nhạc hoa xin tạ chút ơn."

Bắc Đẩu

Không có nhận xét nào: