.jpg)
Tôi từ nhà hát lớn bước ra.
Đèn phố sáng như muôn vì sao nhỏ,
Sông Mát-xcơ-va lặng chảy dưới chân tàu.
Qua ô cửa kính lao nhanh,
Bỗng đâu lòng chợt dâng đầy nhớ thương.
Không nhớ những đại lộ huy hoàng,
Mà nhớ một đêm trăng quê nhà năm ấy.
Năm năm rồi còn đâu xa nữa,
Đêm sông Vệ vẫn sáng giữa lòng.
Giàn su su đẫm ánh trăng rằm,
Chiếc võng nhẹ đưa một thời lính trẻ.
Xa xa ve sầu kêu trong đêm vắng,
Dưới sông tiếng se nước quay đều.
Nhà bên cơm muộn lên đèn,
Tiếng sáo trúc ngân dài trong gió.
Một bên Mát-xcơ-va tráng lệ,
Một bên sông Vệ yêu thương.
Một bên ánh đèn không ngủ,
Một bên ánh trăng lặng lẽ nhớ thầm.
Đi giữa đất nước người xa,
Mới hiểu quê hương gần thế.
Có những điều tưởng chừng bé nhỏ,
Lại theo ta suốt cả cuộc đời.
Tàu vẫn lao trong lòng đất sâu,
Mà hồn đã về bên sông Vệ.
Ngồi giữa Mát-xcơ-va tháng mười năm ấy,
Nghe lòng mình thao thiết nhớ quê.
(Tháng 10 năm 1988)
Hoàng Lạc
Bỗng đâu lòng chợt dâng đầy nhớ thương.
Không nhớ những đại lộ huy hoàng,
Mà nhớ một đêm trăng quê nhà năm ấy.
Năm năm rồi còn đâu xa nữa,
Đêm sông Vệ vẫn sáng giữa lòng.
Giàn su su đẫm ánh trăng rằm,
Chiếc võng nhẹ đưa một thời lính trẻ.
Xa xa ve sầu kêu trong đêm vắng,
Dưới sông tiếng se nước quay đều.
Nhà bên cơm muộn lên đèn,
Tiếng sáo trúc ngân dài trong gió.
Một bên Mát-xcơ-va tráng lệ,
Một bên sông Vệ yêu thương.
Một bên ánh đèn không ngủ,
Một bên ánh trăng lặng lẽ nhớ thầm.
Đi giữa đất nước người xa,
Mới hiểu quê hương gần thế.
Có những điều tưởng chừng bé nhỏ,
Lại theo ta suốt cả cuộc đời.
Tàu vẫn lao trong lòng đất sâu,
Mà hồn đã về bên sông Vệ.
Ngồi giữa Mát-xcơ-va tháng mười năm ấy,
Nghe lòng mình thao thiết nhớ quê.
(Tháng 10 năm 1988)
Hoàng Lạc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét