Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

NHỮNG CHUYỆN MỒ MẢ ĐẤT CÁT.

1. ĐỘNG MỘ.
Phụ thân tôi thốt nhiên bị Thiên đầu thống (đau nửa đầu đằng sau) rất dữ dội. Thuốc ta, tầu, tây nhiều nhưng chẳng đỡ chút nào. Nhờ "Bói ra - Khoa thấy", ông Thầy bảo phải xem lại ngôi mộ Tứ đại dòng họ (tức phụ thân tôi gọi là ông nội). Ngôi mộ này nằm ở Đống Hàng Đồng - HẢI DƯƠNG.
Xưa kia, Đống Hàng Đồng chơ vơ, nhưng rồi cụ Chánh Sỹ (có con trai lớn là anh Quế cùng học một lớp với tôi ) đến lập ấp gần đó, trồng tre làm hàng rào sát cạnh Đống ấy. Lúc bới đất lên, rễ tre đã phủ kín cả tiểu sành và chui vào qua khe nắp đậy. Chúng tôi phải dỡ hết xương ra, rửa lại bằng nước Ngũ vị hương sau đó mới chôn lại. Rồi còn phải khơi một rãnh thực sâu giữa bờ tre và Đống Hàng Đồng, thường thường phải lên chăm nom, chặt hết rễ tre không cho vượt qua ranh giới nữa mới được yên, phụ thân tôi mới khỏi đau đầu. 
Cùng một người ở làng Hàn chúng tôi, chừng 50 tuổi bị đau ngang ngực như có gì đè lên. Thầy bói bảo rằng "Động mộ" (mộ tức là mả tròn - Ta thường nói: Mồ tròn , Mả dài). Và lạ quá, lúc bới hết đất lên, thì thấy cái nắp tiểu sành đã vỡ, những mảnh sành nằm nghiêng chọc xuống xương. Lau rửa xương cốt lại, thay tiểu khác, quả nhiên gia chủ hết đau.
2. HUNG TÁNG.
Và đây là một trường hợp hung táng (tức là chưa hết cốt). Ông Lý Cựu XYZ ở cạnh nhà tôi, trước cổng Nhà thương Hải Dương, cứ như bị dùi đâm vào đầu và các khớp xương. Lần này không phải Thầy Pháp, cũng không phải "Bói ra - Khoa thấy", mà do Thầy Địa lý ở Cổng Chông xem hộ. Thày ra mả, nhổ mấy cây cỏ về xem rễ , rồi đoán là "Mả động". (Xin nói thêm điều này: Người lớn kể rằng các Thầy Địa lý thực tài giỏi, có thể xem rễ cỏ cây mọc trên mồ mả mà có thể biết được mồ mả đó có Kết hay không? Nghe vậy xin thuật lại như vậy) .
Mở mả ra, nước đầy ăm ắp, phải lấy thau múc nước đổ vào rổ để lọc xương nhỏ. Nước cạn, thò tay xuống bới xương thì thấy nhung nhúc những cá Trê, và không rõ làm thế nào chúng chui được cả vào sọ , rồi không ra được, mà con nào con nấy đỏ như máu cả. Thực là ghê khiếp. Những cái túi bằng Đũi bọc hai bàn tay và hai bàn chân, cũng bị cá Trê chui vào nằm trong đó. Phải vét cho kỳ hết, lọc trên rổ, mới lấy được trọn vẹn cả bộ xương để "Cải táng". Mả đó là mả bố Ông Lý Cựu XYZ. Sau khi đã "tắm rửa" sạch sẽ cho cụ cố bằng nước Ngũ vị hương và chôn trên gò cao, ông Lý Cựu khỏi hẳn bệnh buốt óc và những đốt xương.
3. THẦN TRÙNG.
Anh Vệ Tạo ở làng tôi có bà mẹ chết chưa được bao lâu, thì anh bị đau nặng phải vào nằm ở Nhà thương Hải Dương. Một đêm đã khuya, thanh vắng tứ bề, anh vẫn thức mà nghe rõ ràng tiếng từ ngoài cửa phòng gọi vào: Tạo! Tạo...
Đúng tiếng mẹ anh rồi, sai sao được. Mẹ anh đâu còn sống mà gọi. Nhờ đã được các bậc già nua dặn kỹ từ trước là nếu đêm hôm khuya khoắt, có ai gọi, dù đích danh mình, cũng chớ mà có trả lời, kẻo ma nó bắt mất vía. (Ở vùng Thương du, những người đi rừng cũng kiêng không gọi tên nhau, mà chỉ hú thôi để ma khỏi bắt mất vía). Tạo im lặng hoàn toàn để rồi mấy phút sau không thấy tiếng gọi nữa.
Hôm sau, gia đình anh Tạo phải mời Thầy Pháp về cúng trừ "Trùng". Thầy cho biết, nếu đêm qua Tạo lên tiếng thì "Trùng Thần nanh mỏ đỏ" đã thu vía anh để đem đi khảo đã cho đến khi Tạo chết, rồi nó lại đả vong mẫu anh phải đưa về bắt những người khác. Thầy Pháp chỉ cúng lễ, và Bùa phép trấn áp "Thần trùng", một thời gian nào đó thôi, chứ không thể trừ diệt hẳn được nó. Gia đình anh Vệ Tạo còn phải đi thỉnh "Bùa ếm mả" nữa mới yên . 
Thầy Pháp danh tiếng làm "Bùa ếm mả", trừ mọi loại Trùng: Trùng tang, Trùng Khô kháo, dữ tợn nhất là Trùng Thần nanh mỏ đỏ: Hai con chim xanh, mỏ đỏ như lửa, cứ con bay lên, con bổ xuống trên mả người bị trùng. Và mỗi lần nó bổ xuống là từ lòng mả lại có tiếng rú lên như người bị kìm kẹp, tra tấn. Quán tại làng Giông - Huyện Thanh Hà, bên kia cầu Phú Lương tỉnh Hải Dương chừng vài chục cây số. Chính gia đình chúng tôi phải cầu cứu đến Thầy một lần. Tất cả Bùa chú được nhồi vào một ống tre bịt kín, phía dưới đẽo nhọn như đầu cái đòn sóc. Lựa buổi sáng tinh sương, âm thầm đem Bùa đó ra đóng bên mả thực sâu, lấp đất cho kỹ. Theo lời các bậc già cả, thì Bùa đó có công năng phi thường, làm Linh hồn bị mù đặc, không còn biết lối nào mà dẫn Thần trùng về bắt con cháu nữa.
4. TRÙNG KHÔ KHÁO.
Đây là chuyện có thực mà chính tôi có mặt tại chỗ . Từ ngày bà ngoại vợ tôi mất đi, ngành Trưởng họ Lê bị lục đục, đau ốm liên miên, gia súc chết, làm ăn hết sức lủng củng, như thế đã hơn 3 năm. Nhờ "Bói ra - Khoa thấy", nên phải rước Thầy Phù thủy về cúng lễ, trừ ta, giải hạn cho. Thày Pháp cho biết là mả bà ngoại vợ tôi bì "Trùng Khô kháo", cần phải mở để yểm Bùa trừ trùng. Nhưng làm sao thầy biết được mà dám quyết đoán như thế? 
Quá giờ Tý một đêm thanh vắng và yên lặng hoàn toàn, chúng tôi mới ra mả. Trước khi Thầy Pháp bắt tay vào công việc, mỗi người chúng tôi được ngậm một lá Bùa tết sẵn và đeo vào khuy áo trước ngực. Đâu đấy rồi Thầy mới cho động thổ. Tay Thấy luôn luôn bắt ấn, miệng niệm Thần chú. Lúc bắt đầu cậy nắp ván Thiên, Thầy hét lên một tiếng thực to. Chúng tôi đều thấy rõ xác chết vẫn còn y nguyên như lúc mới nhập quan, chưa tiêu đi được chút nào, mà lạ lùng hơn là cũng không có mùi hôi thối. Thầy Pháp đã ngậm sẵn một đạo Bùa ở miệng, cúi sát tận mặt xác chết, lấy dao cậy răng, nhả Bùa vào trong miệng xác khô, rồi yểm Linh phù trên xác và xung quanh. Một đạo Bùa được đặt từ ngực đến chân, sau đó mới đậy nắp và lấp đất. "Nhả hết Bùa ra, Trùng Khô kháo đã bị đánh bạt đi rồi, không còn phải sợ nữa" - Thầy Pháp bảo chúng tôi như vậy, rồi mọi người ra về . Từ sau đó ngành Trưởng họ Lê lại làm ăn yên ổn như cũ.
5. MẢ KẾT.
Khu tích điền làng chúng tôi, hồi 1916, được san bằng để xây dựng trường nam Tiểu học Pháp - Việt, cả cái nghĩa địa rộng có mấy nghìn ngôi mộ cũng được rời đi .
Người ta kể lại: Lúc hốt cốt, họ có gặp một ngôi mộ, mở nắp tiểu sành ra, thấy xương vẫn đầy ăm ắp, mà tơ hồng phủ kín đầy tiểu. Xương trong tiểu vẫn còn nguyên vẹn, không hư hao như là "được đất". Tơ hồng trên nắm xương nói trên, nhờ chỗ đất tốt mới có. Nó là thứ chỉ hồng từ trong xương mà sinh ra. Xương được tơ hồng phủ đầy là do mả táng đúng Long mạch. Mả như thế mà bị phá đi là tai họa đến ngay.
Đau khổ cho gia đình nào đó: Mả Kết mà bị phá như thế, con cháu, dòng họ nhà đó sẽ lụn bại không tránh được. 
Trên đây là mấy câu chuyện phiền phức mà nắm xương trong lòng đất gây nên cho dòng họ, con cháu cùng huyết thống, chứng minh thực tế rõ ràng sợi dây liên lạc vô hình thiêng liêng không thể cãi được giữa người sống và người chết.
Nếu tìm được đất tốt, được Linh huyệt thì còn gì quý bằng. Nhưng việc đó đâu phải dễ dàng, phải dày Âm đức lắm mới được những "Đại Huyệt", chả thế mà Cổ Đức đã từng răn dạy "Tiên tích đức - Hậu tầm Long". 
Còn nếu cả cuộc đời chỉ làm việc thất âm đức, mà cố đấm ăn xôi, cũng học đòi tìm đất cho con cháu làm công hầu khanh tướng thì đâu có được. Không khéo lại gặp Thầy gà mở huyệt chẳng ngắm, ngắm hang rắn, nó cắn cho lụn bại dòng giống ác đức hại nhân.
Lúc này đây, khoa Địa lý gần như thất truyền, dù Thánh sư Tả Ao tái sinh đi nữa, dám chắc cũng chẳng làm nên chuyện gì tốt như nghìn xưa...
TRỌNG MẠC ĐẶNG KIM THANH - Báo KHHB.

Không có nhận xét nào: