Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Bản chất đích thực của Không gian và Thời gian

Chúng ta hiểu như thế nào về Không gian và Thời gian?

Mỗi một con người của chúng ta là một Tiểu vũ trụ trong thế giới Đại vũ trụ và Đại Vũ trụ này cũng chính là bạn... vì vạn vật đồng nhất thể mà! Tất cả cũng đều Một, rồi Một này cũng nằm trong cái Không ...

Cái Không, Cái Zêro ... đó chính là Thượng đế, là Niết bàn. Vậy Thượng đế tồn tại ở đâu, có phải là ở Không gian này hay không và Thượng đế đã tồn tại bắt đầu từ lúc nào, thời gian nào, đã hiện hữu bao lâu rồi...?

Khi luận đến đây thì chúng ta thấy tất cả đều khó mà xác định được, mà muốn xác định được thì phải mượn đến Không gian Thời gian. để làm mốc. Vậy Không gian và Thời gian là như thế nào trong cái cõi im lặng, tĩnh lặng của Vũ trụ này ...

Nói như thế này thì chúng ta cũng có thể bắt đầu thấy bối rối trước điều này phải không. Nhưng cũng đơn giản thôi . .. Bạn theo dõi nhé, vì sự hiểu này có liên quan đến sự tĩnh lặng của Thiền mà các bạn hành giả đã hành Thiền đó thôi ... Nói đến Thiền là ta tư duy ngay đến sự im lặng, sự tĩnh lặng của nội tâm.

Bây giờ chúng ta bắt đầu từ từ để tạm hiểu đều này ...

Các bạn hãy xem xét điều này trước: Nếu chỉ có sự lặng im không thôi, với bạn, sự lặng im đó sẽ không tồn tại; bạn sẽ không biết được đó là cái gì. Chỉ khi có âm thanh, thì lặng im mới trở thành hiện thực.

Tương tự như thế, nếu chỉ có không gian mà không có vật gì trong đó cả, thì không gian cũng không hiện hữu với bạn được. Bạn hãy tưởng tượng ta là một điểm nhận thức trôi nổi trong không gian bao la - không có tinh tú, không có thiên hà, chỉ là sự trống rỗng.

Tự nhiên lúc đó không gian không còn bao la nữa; không gian không còn tồn tại nữa, sẽ không có tốc độ, cũng không có sự chuyển động từ chỗ này đến chỗ kia. Để có được khoảng cách, và không gian, ta phải có ít nhất là hai điểm để đối chiếu.

Khi Nhất Thể trở thành lưỡng cực, rồi lưỡng cực trở thành tứ tượng,... trở thành "mười nghìn thứ", như Lão Tử thường gọi thế giới hữu hình này, thì không gian lúc đó mới hiện hữu, mới trở thành bao la hơn. Cho nên đời sống và không gian, cả hai thứ đều đồng thời phát sinh ra.

Không có gì có thể tồn tại được nếu như không có không gian, thế mà không gian chỉ là khoảng không, không có gì trong đó cả. Trước khi vũ trụ xuất hiện, trước khi có "big bang" (giả thuyết rằng có một vụ nổ lớn của vụ trụ để khai thiên lập địa), cũng không có không gian bao la chờ đợi để được lấp đầy.

Không có không gian, cũng như không có gì cả. Chỉ có Vô Tướng - Nhất thể. Khi Nhất thể đã biểu hiện thành "mười nghìn thứ", thì dường như cũng có không gian và cũng "có" luôn nhiều thứ khác nữa.

Nhưng không gian từ đâu đến?

Có phải do Thượng đế tạo ra để hình thành vũ trụ?

Dĩ nhiên là không. Không gian có nghĩa là không có gì cả , cho nên không gian không bao giờ được tạo ra cả.
Bạn hãy nhìn lên bầu trời vào một đêm quang đãng. Hàng nghìn ngôi sao mà bạn nhìn thấy được bằng mắt cũng chỉ là một phần rất nhỏ của những gì đang hiện hữu.

Với kính viễn vọng mạnh nhất, người ta đã phát hiện ra có hàng trăm tỉ thiên hà ở chung quanh ta; mỗi thiên hà lại là một vũ trụ riêng rẽ với hàng tỉ ngôi sao. Hơn nữa là sự vô tận của chính không gian, chiều sâu và sự tĩnh lặng làm nền cho mọi vẻ tráng lệ đó.

Tương tự như thế, không có gì oai nghiêm và đáng kính nể hơn là sự bao la và vẻ tĩnh lặng vượt ngoài mọi cảm nhận của không gian. Tuy vậy không gian là cái gì? Chỉ là sự trống không, một khoảng trống không vô cùng, vô tận.

Những gì được thể hiện ra bên ngoài như là không gian trong vũ trụ được cảm nhận bằng lý trí và các giác quan của chúng ta chính là Vô tướng đã được biểu hiện thành hình tướng.

Đó là "hình hài" của Thượng Đế, và điều kỳ diệu nhất:

Cái tĩnh lặng và bao la tạo điều kiện cho vũ trụ tồn tại không phải chỉ hiện hữu trong không gian ở ngoài kia - mà sự tĩnh lặng và bao la đó cũng có mặt ở trong ta.
Khi bạn hoàn toàn "hiện diện" một cách tuyệt đối, bạn sẽ đối diện với nó như là chiều không gian tĩnh lặng ở bên trong, hiện diện rất sâu sắc, nhưng không-một-khoảng-suy-tư nào của lý trí cả.

Trong ta, sự tĩnh lặng và bao la ấy là về chiều sâu, chứ không phải là chiều rộng. Khái niệm mở rộng về không gian rốt cuộc chỉ là một nhận thức sai lầm khi nói về độ sâu vô cùng - một thuộc tính của thực tại duy nhất vượt thoát mọi suy tư, lý luận.

Những gì bạn cảm nhận như là không gian và thời gian rốt cuộc chỉ là ảo tưởng, nhưng chúng chứa đựng một sự thật cốt tủy.

Chúng là hai thuộc tính căn bản của Thượng Đế, bất tận và miên viễn, được cảm nhận như hiện hữu bên ngoài bạn.

Ở trong bạn, cả không gian và thời gian cũng có phần tương đương nội tại làm tiết lộ bản chất thật của chúng, cũng như bản chất của chính bạn.

Trong khi không gian là cõi tĩnh lặng, không-có-những-suy-tưởng-miên-man và sâu lắng vô cùng thì phần tương đương nội tại của thời gian là sự hiện diện, là nhận thức về một thực tại vĩnh cửu.

Bạn cần nhớ là ta không thể phân biệt cái gì là không gian, cái gì là thời gian.

Khi bạn nhận ra rằng không gian và thời gian chính là biểu hiện của Vô Tướng - tức là sự hiện diện sáng tỏ, không-có-lý-trí-suy-tư - không gian và thời gian biểu hiện ngoài vẫn tiếp tục tồn tại đối với bạn, nhưng chúng trở thành không quan trọng đối với bạn nữa.

Cuộc đời vẫn tiếp tục tồn tại, nhưng cuộc đời không còn trói buộc ta nữa.

Vì lẽ đó, mục tiêu tối hậu của cuộc đời không nằm trong bản thân cuộc đời mà ở sự vượt thoát khỏi những vướng mắc của cuộc đời.

Cũng như bạn không thể nhận thức được không gian nếu không có những vật thể ở trong đó, cuộc đời cũng cần thiết để chúng ta nhận ra được Vô Tướng.

Chắc là bạn từng nghe câu nói trong đạo Phật:  "Nếu không có mê mờ, thì sẽ không có giác ngộ".

Chính vì có cuộc đời và tối hậu là nhờ có "bạn" mà Vô Tướng kinh nghiệm được chính nó. Bạn có mặt ở cuộc đời này là làm cho mục tiêu cao cả của vũ trụ được hiển bày. Nên sự có mặt của bạn trong cuộc đời này vô cũng quan trọng đó .. hởi các tiểu Vũ trụ của tôi ơi !!!

Nguồn: http://ue.vnweblogs.com

Không có nhận xét nào: